SỐ LƯỢT TRUY CẬP

1
0
9
1
5
3
2
Tin tổng hợp Thứ Sáu, 17/07/2020, 14:00

Đảng viên vừa là người lãnh đạo, vừa là người đầy tớ trung thành của Nhân dân

Là người sáng lập và rèn luyện Đảng ta, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã không ngừng xây dựng, rèn luyện Đảng Cộng sản Việt Nam trở thành một đảng cách mạng chân chính, lãnh đạo Nhân dân thực hiện thắng lợi hai cuộc cách mạng giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước và đưa cả nước đi lên xây dựng chủ nghĩa xã hội, tiến hành công cuộc đổi mới gặt hái được nhiều thắng lợi.

 Tư tưởng của Người về xây dựng Đảng, đặc biệt trong điều kiện Đảng cầm quyền là nội dung quan trọng, quý báu. Theo Hồ Chí Minh, khi Đảng trở thành Đảng cầm quyền thì “cán bộ, đảng viên vừa là người lãnh đạo, vừa là người đầy tớ trung thành của Nhân dân”.

Đảng ta đã khẳng định phát triển kinh tế là trọng tâm, xây dựng Đảng là vấn đề then chốt, việc giáo dục tư tưởng cho đảng viên xứng đáng “vừa là người lãnh đạo, vừa là người đầy tớ trung thành của Nhân dân” thật sự là vấn đề có ý nghĩa rất quan trọng nhằm đảm bảo cho sự lãnh đạo, thắng lợi công cuộc đổi mới thực hiện thành công mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”.

           Từ khi thành lập đến nay, với đường lối cách mạng đúng đắn, sáng tạo và sự gắn bó máu thịt giữa Đảng với Nhân dân, Đảng đã được Nhân dân thừa nhận là Đảng duy nhất có vai trò lãnh đạo cách mạng Việt Nam. Quá trình lãnh đạo cách mạng 90 năm qua đã chứng minh Đảng ta hoàn toàn xứng đáng với sự tin cậy đó. Theo Hồ Chí Minh, mỗi đảng viên phải vừa là người lãnh đạo, vừa là người đầy tớ thật trung thành của Nhân dân. Hai mặt lãnh đạo và đầy tớ không tách rời nhau, không đối lập mà thống nhất với nhau. Đây là luận điểm lớn được Hồ Chí Minh nhắc đi nhắc lại trong rất nhiều bài viết, bài nói, là quan điểm nhất quán, xuyên suốt của Đảng ta nhằm xác định vai trò, trách nhiệm của Đảng và mỗi cán bộ, đảng viên. Luận điểm trên chúng ta có thể thuộc làu nhưng để hiểu và làm đúng như lời dạy của Người thật không giản đơn.

          Trước hết, chúng ta cần nhậm thức rõ cán bộ, đảng viên từ Nhân dân mà ra, nhưng lại có trách nhiệm hướng dẫn Nhân dân thực hiện đường lối, chủ trường, chính sách của Đảng và pháp luật của Nhà nước. Muốn hướng dẫn được Nhân dân đòi hỏi cán bộ, đảng viên phải là người có tài, có đức được Nhân dân tin yêu, mến phục. Theo Người: Trước mặt quần chúng, không phải ta cứ viết lên trán hai chữ Cộng sản là ta được họ yêu mến. Quần chúng chỉ yêu mến những người có tư cách đạo đức. Muốn hướng dẫn dân, mình phải làm mực thước cho họ bắt chước. Như vậy, theo Hồ Chí Minh đảng viên là người lãnh đạo, trước hết là người “nói đi đôi với làm” và “lý luận đi đôi với thực tiễn”, phải là tấm gương sáng đi đầu trong mọi công việc, thực hiện nghiêm túc các chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng và pháp luật của Nhà nước. Khi bàn về năng lực lãnh đạo quần chúng của đảng viên, Hồ Chí Minh chỉ ra rằng không chỉ đòi hỏi về trình độ, năng lực lãnh đạo quần chúng mà còn phải có cả phương pháp lãnh đạo khoa học và thực thi tốt tính dân chủ. Có trí tuệ không là chưa đủ mà đòi hỏi phải có cả kinh nghiệm rút ra từ thực tiễn công tác, hoạt động cách mạng và bản lĩnh chính trị vững vàng, không dao động trước mọi cám dỗ vật chất tầm thường, phải luôn tu dưỡng, rèn luyện đạo đức cách mạng, lối sống gương mẫu, tận tụy, hy sinh, phục vụ Nhân dân, làm công bộc – đầy tớ trung thành của Nhân dân. Người đòi hỏi rất cao ở cán bộ, đảng viên về thái độ dũng cảm và sự thành thật trong tự phê bình và phê bình. Có làm được như vậy, thì Đảng mới được dân tin, dân phục, dân yêu mến, dân giúp đỡ, ủng hộ và bảo vệ, Đảng mới trở thành một Đảng tiến bộ, chắc chắn và chân chính.

          Là đảng viên của Đảng cầm quyền, đòi hỏi phải luôn ý thức thật sâu sắc mình là đầy tớ của Nhân dân, chứ không phải là người chủ của Nhân dân, là “quan cách mạng” bắt Nhân dân phải phục vụ mình; cần phải xác định rõ: Đảng lãnh đạo Nhà nước là nhằm mục đích xây dựng một Nhà nước thật sự của dân, do dân, vì dân để Nhân dân làm chủ Nhà nước, điều mà trước khi cách mạng thành công không thể có được. Đảng cầm quyền nhưng dân là chủ, quyền lực cao nhất vẫn thuộc về Nhân dân, đây là luận điểm rất quan trọng của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Vì vậy, đảng viên không được tự cho phép mình đứng trên Nhân dân, trên Nhà nước, trên pháp luật.

          Theo Người, là đầy tớ trung thành của Nhân dân, Đảng không có quyền lợi gì của riêng mình, ngoài quyền lợi của giai cấp, của dân tộc. Vì vậy, Đảng phải thường xuyên chăm lo củng cố mối quan hệ máu thịt giữa Đảng với dân. Đảng không ở trên dân, cũng không ở ngoài dân mà ở trong dân, trong lòng dân. Không phải chỉ có nước mới lấy dân làm gốc, mà Đảng cũng phải lấy dân làm gốc. Chính cái gốc này đem lại nguồn sinh lực, sức mạnh vô tận cho Đảng, Đảng ta phải biết nêu cao tinh thần phục vụ, tinh thần trách nhiệm trước Nhân dân, chăm lo nâng cao đời sống vật chất, văn hóa tinh thần cho Nhân dân. Việc gì có lợi cho dân, ta phải hết sức làm, việc gì có hại cho dân, ta phải hết sức tránh. Chúng ta phải yêu dân, kính dân thì dân mới yêu ta, kính ta. Mặt khác, Đảng còn phải ra sức bồi dưỡng nâng cao trí tuệ, sức mạnh vật chất, tinh thần cho Nhân dân, phát huy quyền làm chủ và nghĩa vụ của Nhân dân một cách sâu rộng, song không được mị dân, mơn trớn, lợi dụng hoặc theo đuôi quần chúng.

          Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ: khi trở thành Đảng cầm quyền, Đảng phải làm thế nào để quyền lực không làm tha hóa, biến chất cán bộ, đảng viên của mình. Người đã đề cập đến ba nguy cơ là tha hóa bản chất Cộng sản, đó là nguy cơ về sai lầm đường lối, nguy cơ về chủ nghĩa cá nhân phát triển và nguy cơ xa dân, mất dần quần chúng. Sự sai lầm về đường lối xuất phát từ sự thiếu vững vàng về chính trị, không đứng vững trên lập trường giai cấp công nhân, thiếu tri thức lý luận. Trong điều kiện Đảng cầm quyền, chủ nghĩa các nhân dễ có cơ hội phát triển đẻ ra nhiều cái xấu, gây tác hại lớn làm mất lòng tin cậy của dân, sẽ hại đến uy tín của Chính phủ. Quan liêu, mệnh lệnh, xa rời Nhân dân sẽ đưa đến những tổn thất không lường được đối với vận mệnh của đất nước. Mọi biểu hiện của bệnh quan liêu, xa dân đều làm suy yếu Đảng, hơn nữa còn làm cho sự tồn tại của Đảng không còn ý nghĩa.

          Chủ tịch Hồ Chí Minh còn đặc biệt quan tâm giáo dục, rèn luyện cán bộ, đảng viên, nhất là khi Đảng trở thành Đảng cầm quyền. Việc tìm hiểu, nghiên cứu và vận dụng luận điểm: “Đảng viên vừa là người lãnh đạo, vừa là người đầy tớ trung thành của Nhân dân” có ý nghĩa thời sự hơn bao giờ hết góp phần nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng, đảm bảo thắng lợi sự nghiệp đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước sớm đưa nước ta trở thành một nước công nghiệp theo hướng hiện đại./.

 

                                                                ThS Nguyễn Tiến Phước – Phó Trưởng khoa Xây dựng Đảng


Số lượt người xem: 64 Bản inQuay lại

TIN MỚI HƠN

TIN ĐÃ ĐƯA

Xem tiếp
Xem theo ngày Xem theo ngày